Đây là đặc điểm trung tâm của ngành, và mọi thứ khác — từ cách quảng cáo tới cách quản lý — đều là hệ quả hoặc phản ứng với nó.
Người đưa ra quyết định là người có ít thông tin nhất về lĩnh vực này, và lại là người chịu gần như toàn bộ hậu quả nếu quyết định sai.
Hai bất cân xứng chồng lên nhau
Bất cân xứng thứ nhất: về thông tin. Người nộp hồ sơ thường làm việc này một lần trong đời. Bên cung cấp dịch vụ làm hàng ngày. Khoảng cách kiến thức là rất lớn và không thể lấp bằng vài tuần tìm hiểu.
Bất cân xứng thứ hai: về rủi ro. Nếu hồ sơ không thành, người nộp mất thời gian, tiền, và một kế hoạch cuộc đời. Bên cung cấp mất một khách hàng.
Trong nhiều ngành, một trong hai bất cân xứng này được bù lại bởi bên kia. Ở đây, cả hai cùng nghiêng về một phía.
Vì sao các cơ chế thị trường thông thường hoạt động yếu
Thị trường thường tự điều chỉnh bằng vài cơ chế. Cả mấy cơ chế ấy đều gặp khó ở ngành này.
Mua lặp lại: thông thường, khách hàng không hài lòng thì không quay lại, và điều đó kỷ luật người bán. Ở đây, hầu như không ai mua dịch vụ này hai lần.
Đánh giá của người dùng trước: thông thường rất hiệu quả. Ở đây, kết quả phụ thuộc nhiều vào hoàn cảnh riêng của từng hồ sơ, nên trải nghiệm của một người nói rất ít về trường hợp của người khác.
So sánh giá: thông thường cho tín hiệu về giá trị. Ở đây, cái được mua khó định nghĩa và khác nhau giữa các bên, nên hai mức giá không so được với nhau.
Và độ trễ: thông thường khách biết mình mua đúng hay sai khá nhanh. Ở đây, kết quả có thể tới sau rất lâu, khi việc rút kinh nghiệm không còn ý nghĩa với chính người ấy.
Những cơ chế được dùng để bù lại
Vì thị trường tự nó điều chỉnh yếu, các nơi khác nhau dùng những cơ chế khác nhau để bù.
Cấp phép hành nghề — đặt ra một ngưỡng đầu vào và tạo ra một cơ quan có quyền chế tài.
Sổ đăng ký công khai — giảm bất cân xứng thông tin bằng cách cho bất kỳ ai cũng tra được tư cách của một người.
Quy tắc về quảng cáo — hạn chế những khẳng định không kiểm chứng được, vì đó là chỗ bất cân xứng thông tin bị khai thác dễ nhất.
Yêu cầu về tài khoản tách biệt cho tiền của khách — bảo vệ khoản tiền đã trả khỏi rủi ro của chính tổ chức nhận.
Và cơ chế khiếu nại độc lập — cho người chịu hậu quả một kênh không phụ thuộc vào bên gây ra vấn đề.
Mỗi cơ chế nhắm vào một khía cạnh của bất cân xứng, và không cơ chế nào giải quyết được toàn bộ.
Vì sao không cơ chế nào đủ
Vì bất cân xứng thông tin không xoá được. Người làm một lần trong đời sẽ luôn biết ít hơn người làm hàng ngày, bất kể có bao nhiêu thông tin công khai.
Vì phân bổ rủi ro không đảo được. Không ai có thể bảo đảm kết quả một quyết định hành chính, nên hậu quả sẽ luôn rơi chủ yếu lên người nộp.
Và vì thẩm quyền dừng ở biên giới, trong khi hoạt động thì không.
Nên các cơ chế ấy làm ngành vận hành tốt hơn mà không làm nó trở thành một thị trường cân xứng — và biết điều đó là phần quan trọng của việc hiểu ngành.
Điều cấu trúc này giải thích
Nó giải thích vì sao quảng cáo trong ngành này có xu hướng nhấn vào sự chắc chắn — vì thứ người mua thiếu nhất là sự chắc chắn, và thứ khó kiểm chứng nhất cũng là nó.
Nó giải thích vì sao các quy định ở mọi nơi đều tập trung vào cùng mấy điểm — tư cách hành nghề, quảng cáo, tiền của khách, kênh khiếu nại. Bốn điểm ấy chính là bốn chỗ bất cân xứng gây hậu quả nặng nhất.
Và nó giải thích vì sao ngành này ở đâu cũng có một nhóm làm rất chuyên nghiệp và một nhóm không — vì cấu trúc không tự phân biệt được hai nhóm ấy, nên việc phân biệt phải đến từ quy định và từ chính người mua.
Các cơ chế bảo vệ hiện có, phạm vi áp dụng và cơ quan phụ trách khác nhau giữa các nơi và thay đổi theo thời gian — thông tin chính xác nằm ở cơ quan quản lý hành nghề của nước liên quan.
Hai bất cân xứng ở đây là gì?
Về thông tin — người nộp làm một lần trong đời còn bên dịch vụ làm hàng ngày; và về rủi ro — hậu quả rơi gần như toàn bộ lên người nộp.
Vì sao đánh giá của người dùng trước ít hiệu quả ở ngành này?
Vì kết quả phụ thuộc nhiều vào hoàn cảnh riêng của từng hồ sơ, nên trải nghiệm của một người nói rất ít về trường hợp của người khác.
Các nước dùng những cơ chế nào để bù lại?
Cấp phép hành nghề, sổ đăng ký công khai, quy tắc về quảng cáo, yêu cầu tách biệt tiền của khách, và cơ chế khiếu nại độc lập.
Vì sao không cơ chế nào giải quyết được hoàn toàn?
Vì bất cân xứng thông tin không xoá được, phân bổ rủi ro không đảo được, và thẩm quyền quản lý thì dừng ở biên giới.