Cấp phép hành nghề là công cụ mà nhiều nước dùng cho ngành này. Nhưng nó không làm điều mà phần lớn người ta tưởng nó làm.
Nó không bảo đảm rằng một người được cấp phép sẽ làm tốt. Nó làm hai việc khác — và hai việc ấy chính là hai thứ mà thị trường tự nó không tạo ra được.
Việc thứ nhất: tạo ra một điểm chịu trách nhiệm
Nhớ lại bất cân xứng trung tâm: hậu quả của một hồ sơ hỏng rơi gần như toàn bộ lên người nộp.
Cấp phép đưa một phần trách nhiệm trở lại phía cung cấp, bằng cách gắn hoạt động nghề nghiệp với một tư cách mà người ấy có thể mất.
Tư cách ấy là một tài sản. Người đã bỏ công có được nó sẽ mất nhiều nếu bị tước — và đó là một lực kéo về phía thận trọng mà cấu trúc ngành không tự có.
Đây là lý do tồn tại chính của cơ chế cấp phép, quan trọng hơn cả phần kiểm tra kiến thức ở đầu vào.
Việc thứ hai: tạo ra một cơ quan có quyền chế tài
Khi không có cấp phép, người chịu hậu quả chỉ có một kênh: toà án hoặc cơ quan giải quyết tranh chấp chung. Kênh ấy chậm, tốn kém, và thường không cân xứng với giá trị vụ việc.
Cấp phép tạo ra một cơ quan chuyên trách có thể tiếp nhận khiếu nại, xem xét theo chuẩn nghề nghiệp, và áp dụng chế tài nhanh hơn nhiều so với một quy trình tố tụng.
Và quan trọng không kém: cơ quan ấy xử lý được những vi phạm mà không ai bị thiệt hại trực tiếp — quảng cáo sai, hoạt động ngoài phạm vi, không giữ hồ sơ. Những thứ ấy không có nguyên đơn tự nhiên, nên không có cơ chế nào khác chạm tới được.
Những gì cấp phép không làm
Nó không bảo đảm chất lượng của từng người. Kỳ thi đầu vào đo được kiến thức tối thiểu, không đo được sự cẩn thận, sự trung thực, hay năng lực xử lý một hồ sơ phức tạp.
Nó không bảo đảm kết quả hồ sơ. Không ai làm được điều đó, vì quyết định thuộc về cơ quan xét.
Nó không phủ toàn bộ chuỗi. Như đã nói ở phần về chuỗi xuyên biên giới, cấp phép của một nước chỉ với tới những người hành nghề tại nước ấy.
Và nó không tự nó xoá bất cân xứng thông tin. Một người vẫn không biết mình nên hỏi gì, chỉ là nay họ biết người mình đang nói chuyện có nằm trong một hệ thống có trách nhiệm hay không.
Vì sao phạm vi được phép lại là phần quan trọng nhất
Mỗi hệ thống cấp phép đều định nghĩa phạm vi: những hoạt động nào chỉ người được cấp phép mới được làm.
Phạm vi ấy thường hẹp hơn người ta tưởng. Nó tập trung vào những việc chạm tới tư vấn pháp luật và đại diện trước cơ quan xét.
Rất nhiều hoạt động trong ngành nằm ngoài phạm vi ấy — cung cấp thông tin chung, giới thiệu, dịch vụ hỗ trợ, các dịch vụ liên quan sau khi sang.
Nên một tổ chức hoàn toàn hợp lệ có thể không có giấy phép nào cả, nếu họ chỉ làm những việc ngoài phạm vi — và ngược lại, một tổ chức có giấy phép cho một hoạt động không tự động được phép làm mọi hoạt động khác.
Đây là chỗ gây hiểu lầm nhiều nhất về cơ chế cấp phép, và cũng là chỗ mà sự mập mờ về phạm vi đôi khi được tận dụng.
Ba câu hỏi áp cho cơ chế cấp phép
Tiền vào từ đâu: hệ thống cấp phép thường tự trang trải bằng phí của chính người hành nghề — điều tạo ra một quan hệ cần được cân bằng cẩn thận giữa cơ quan quản lý và ngành.
Ai chịu rủi ro: cấp phép chuyển một phần rủi ro về phía người hành nghề, dưới dạng rủi ro mất tư cách. Phần rủi ro còn lại vẫn ở người nộp hồ sơ.
Ai chế tài được ai: cơ quan cấp phép với người được cấp phép — và chỉ với họ, chỉ trong phạm vi nước mình, chỉ với những hoạt động thuộc phạm vi được quy định.
Ba giới hạn ở câu cuối giải thích vì sao cấp phép cải thiện ngành mà không làm nó an toàn tuyệt đối, và vì sao mọi hệ thống cấp phép đều đi kèm với những cơ chế khác.
Việc một nước có cơ chế cấp phép hay không, phạm vi hoạt động thuộc diện phải cấp phép, và cơ quan nào phụ trách đều khác nhau rất nhiều và thay đổi theo thời gian — thông tin chính xác nằm ở cơ quan quản lý hành nghề của chính nước đó.
Giấy phép có bảo đảm chất lượng không?
Không. Nó tạo ra một điểm chịu trách nhiệm và một cơ quan có quyền chế tài — hai thứ mà thị trường tự nó không có.
Vì sao tư cách hành nghề lại là lực kéo về phía thận trọng?
Vì nó là một tài sản mà người hành nghề đã bỏ công có được và có thể mất — điều tạo ra rủi ro ở phía cung cấp, vốn rất mỏng trong ngành này.
Một tổ chức không có giấy phép có nhất thiết là sai không?
Không. Phạm vi cấp phép thường hẹp, và nhiều hoạt động trong ngành nằm ngoài phạm vi ấy một cách hoàn toàn hợp lệ.
Ba giới hạn của quyền chế tài là gì?
Chỉ với người được cấp phép, chỉ trong phạm vi nước mình, và chỉ với những hoạt động thuộc phạm vi được quy định.